Theo bạn thế nào là giàu có và làm như thế nào để giàu có? Hãy theo dõi câu chuyện dưới đây để có những cái nhìn mới về sự giàu có nhé.

Câu chuyện này là tâm sự của một người con, anh đã nhận được những bài học vô cùng sâu sắc từ người bố của mình. Nhưng anh không hề nhận ra những điều này cho đến khi ông mất đi và một sự việc bất ngờ đã xảy đến mới anh. Anh lớn lên cùng với bố của mình trong điều kiện không được khá giả. Bố anh dù đã về hưu nhưng vẫn cật lực làm việc rất chăm chỉ từ cân mua giấy vụn đến phát tờ rơi. Trong mắt anh con trai, ông là một người nghèo và thất bại mặc dù ông làm việc rất chăm chỉ. Thậm chí, anh còn nghĩ là do bố mình không đủ thông minh.

Anh đã tỏ ra khinh thường bố mình và thề rằng sẽ không bao giờ trở thành người giống ông. Không hề giống như những người bố khác, không cố gắng làm việc và cho con cái bất cứ thứ gì chúng muốn. Ông trả lương mỗi tháng cho anh dựa theo những gì anh làm được và yêu cầu anh đóng một khoản tiền nhỏ trong đó coi như là tiền thuế. Không ai biết ông dùng số tiền đó để làm gì.

Anh đã hỏi bố một điều mà anh thắc mắc bấy lâu “Sao nhà mình không giàu hả ba?”. Bố anh không giận giữ, chỉ cười và trả lời anh, một câu trả lời rất sâu sắc và ý nghĩ :“Ai nói chúng ta không giàu? Giàu có không phải là bao nhiêu mà con có mà nó là con đã cho đi bao nhiêu. Khi con cho đi bằng cách nào đó con sẽ cảm thấy hạnh phúc hơn” .

Đối với ông đó mới là sự giàu có thực sự. Nhưng có thể như những đứa trẻ khác, anh không thể hiểu được ý nghĩa sâu sắc đó, anh đã không vui và cố gắng học chăm chỉ để không trở thành một người nghèo khổ như bố của cậu khi trưởng thành. Nỗ lực đó cuối cùng cũng được đền đáp xứng đáng, anh đã nhận được học bổng du học nước ngoài. Dĩ nhiên, khỏi cần phải nói bố anh đã vui mừng và tự hào như thế nào.

Trước khi đi, bố anh đưa anh một bọc tiền và nói “Gọi ba khi con thiếu tiền nhé!”nhưng anh không hề nhận và chỉ lặng lẽ ra đi. Thời gian cứ thế trôi đi, anh ra trường và đi làm còn bố anh thì cứ thế già đi trong sự cô đơn. Bố anh luôn mong ngóng một ngày được gặp con, dù chỉ là một lần trong dịp Tết nhưng cậu vẫn chẳng về.

Rồi bố anh cũng mất đi, anh về lại căn nhà xưa hai bố con đã cùng sống. Trong lúc dọn dẹp đồ của bố, anh đã thấy hộp tiền năm xưa mà bố anh gọi là tiền đóng thuế và một xấp thư cám ơn của một tổ chức từ thiện vì đã quyên góp tiền cho họ.

Anh đã đến tổ chức từ thiện đó vì cho rằng đây là một chuyện nhầm lẫn. Anh đã được một chàng trai ngồi trên xe lăn giải thích về tất cả mọi chuyện. Rằng bố anh là người “giàu có” và tuyệt vời như thế nào. Ông đã quyên góp rất nhiều tiền cho quỹ từ thiện, mang đến nụ cười, động lực sống cho những đứa trẻ khuyết tật ở đây. Mặc dù đã nghỉ hưu mang trong mình bệnh tật nhưng ông vẫn làm việc chăm chỉ để có thể giúp đỡ được nhiều người hơn, từ những đứa trẻ khuyết tật, những người vô gia cư đến những người già.

Anh nhận được một vật kỷ niệm có khắc tên mình từ tổ chức từ thiện cho những đóng góp của anh. Đến lúc này anh mới nhận ra tiền thuế khi xưa mà anh nộp mỗi tháng đã giúp cho nhiều người, tất cả đều là nhờ bố của anh. Anh đã cảm thấy xấu hổ và hối hận về những gì mà mình đã làm với bố nhưng thời gian sẽ chẳng thể quay lại.

Anh quyết định vào ngày sinh nhật của ông, anh sẽ thay mặt ông mang đến nụ cười cho những đứa trẻ khuyết tật, nơi mà bố của anh đã mang đến niềm tin, hi vọng cho hàng chục đứa trẻ khi xưa. Cuối cùng anh cũng nhận ra một chân lý về sự giàu có mà bố anh từng nói “Giàu có không phải là bạn có bao nhiêu mà bạn đã cho đi bao nhiêu. Hạnh phúc chính là sự sẻ chia”.

Chắc hẳn rất nhiều người con đã khóc khi xem xong video này. Bố mẹ của chúng ta có thể không giàu có nhưng họ luôn là những người tuyệt vời nhất, luôn âm thầm hi sinh mọi thứ cho ta. Hãy chân trọng bố mẹ của mình khi còn có thể!