Hiển thị các bài đăng có nhãn Kiểm soát sự giận dữ. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Kiểm soát sự giận dữ. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Sáu, 23 tháng 7, 2010

Một vài dòng

Vài năm trước, một thành viên Ban giám đốc khá cao tuổi của một công ty dầu lửa đã đưa ra một quyết định sai lầm làm công ty thiệt hại hơn 2 triệu đôla. John D. Rockefeller lúc đó là người đứng đầu tập đoàn dầu lửa này.

Vào cái ngày đen tối khi mà tin tức khủng khiếp về sự thiệt hại trên được lan truyền ra, hầu hết các nhân viên công ty và các thành viên Ban giám đốc đều lo lắng và muốn tránh mặt Rockefeller, không ai muốn bị liên lụy gì.

Chỉ trừ có một người, đó chính là người đã đưa ra quyết định sai lầm kia. Ông ta là Edward T. Bedford. Rockefeller ngay hôm ấy hẹn gặp Bedford và Bedford đã đến rất đúng giờ. Ông ta đã sẵn sàng nghe một "bài diễn thuyết" nghiệt ngã từ Rockefeller.

Khi Bedford bước vào phòng Rockefeller, ông vua dầu lửa đang ngồi cạnh bàn và đang cắm cúi viết lên một tờ giấy. Bedford đứng yên lặng không muốn quấy rầy. Sau vài phút, Rockefeller ngẩng lên.

- À, anh đấy hả, Bedford?- Rockefeller nói rất bình tĩnh - Tôi nghĩ là anh đã nghe tin về tổn thất của công ty chúng ta rồi chứ?

Bedford đáp:

- Vâng, tôi đã biết.

- Tôi đã suy nghĩ rất nhiều về điều này - Rockefeller nói - Và trước khi tôi nói chuyện với anh, tôi đã ghi ra tờ giấy này vài dòng.

Sau này, Bedford kể lại cuộc nói chuyện của ông với Rockefeller như sau:

Tôi thấy rõ dòng đầu tiên của tờ giấy mà ông chủ đã "viết vài dòng" là: "Những ưu điểm của Bedford". Trong tờ giấy đó liệt kê một loạt những đức tính tốt của tôi, kèm theo là mô tả vắn tắt về việc tôi đã giúp công ty đưa ra quyết định đúng đắn được 3 lần và giúp công ty kiếm được gấp nhiều lần số tiền tổn thất 2 triệu đô la lần này.

Tôi không bao giờ quên bài học ấy. Trong nhiều năm sau, bất kỳ khi nào tôi định nổi cáu với người khác, tôi đều bắt mình phải ngồi xuống, nghĩ và viết ra một bảng liệt kê những ưu điểm của người đó, dài hết sức có thể.

Khi tôi viết xong bản danh sách đó thì thường tôi cũng thấy bớt tức giận rồi.

Không biết là thói quen này đã giúp tôi bao nhiêu lần tránh được những sai phạm tôi có thể có: đó là nổi cáu một cách mù quáng với người khác.

Tôi biết ơn ông chủ tôi vì thói quen này, và bây giờ tôi muốn giới thiệu nó cho tất cả các bạn.

Lời nói chẳng động tâm ta


Lời nói chẳng động tâm ta
Dù lời nói ngọt hay là khó nghe

Một lời nói lăng mạ, xỉ nhục chẳng thể nào động đến tâm ta được. Vì sao? Vì ta biết mình là ai, ta biết ưu khuyết điểm của mình. Nếu là lời nói đúng thì hiển nhiên tự ta sẽ cảm thấy xấu hổ với lương tâm mình. Nhưng nếu là lời nói sai thì chẳng thể nào động đến cái tâm thanh thản của ta được.

Giả sử khi ta đi dự tiệc, lúc ra về chủ nhà gói quà biếu tặng ta. Nhưng nếu ta không nhận thì hiển nhiên chủ nhà phải giữ lại món quà đó. Cũng vậy, người đời đôi khi tặng ta lời khen tiếng chê. Nhưng nếu ta không nhận thì họ sẽ vẫn phải “giữ lại” những lời nói đó. Nếu ta không nhận thì những lời nói đó làm sao đi vào tâm ta được. Và ta sẽ vẫn giữ được sự thanh thản trong tâm hồn.

Chấp nhặt người khác từng câu nói làm gì cho mệt cái tinh thần và thân xác ta ra. Hãy để cho kẻ nói ra những lời chỉ trích, lăng mạ vô căn cứ phải “giữ lại” lời của nó.

Hành động mà không động đến ta thì đã là quá tốt rồi huống chi chỉ là một lời nói. Lời nói thì nhằm nhò gì. Lời nói thì ảnh hưởng gì tới ta. Lời nói nông nổi, lời nói dại dột làm sao động đến tâm ta được.

Nghệ thuật "dập lửa" khi tranh cãi

Kiểu cãi cọ theo hình thức cứ gân cổ lên cho mình là đúng, người khác là sai mà không đi đến biện pháp cụ thể giải quyết vấn đề, là điều thường thấy ở những cặp bạn trẻ, lứa tuổi mà các nhà tâm lý nhận xét là “hiếu thắng và nông nổi”.
Đấy là nhận định của GS Sybil Carere tại ĐH Washington (Mỹ). Ông lưu ý các bạn trẻ cần nhận ra và tránh những điều sau:

1. Giữ cơn tức giận, rồi bất thần xổ tung ra vào một dịp khác. Nhiều người không “nuốt trôi cục giận” mà găm giữ, “ngâm trong bụng”, còn bề ngoài tỏ ra bình thản, chịu đựng. Hành động kiểu này khiến người kia tưởng rằng họ đã nhận thức được sai trái, hoặc đã “ngậm bò hòn làm ngọt” để giữ hòa khí. Thế nhưng, ngày khác, trong một cuộc cãi cọ kịch liệt nào đó, những “cục giận” sẽ được xổ tung ào ạt, không kiềm chế nổi. Lúc này, câu chuyện trở nên không kiểm soát nổi.

Giải pháp xử lý: Nếu như một trong hai người có khuynh hướng né tránh các cuộc xung đột, hãy lên kế hoạch dành một “lịch” định kỳ để gợi mở lại tất cả những gì đã làm các bạn đau đầu trong thời gian qua.

2. Làm quan tòa kết tội. Đó là trường hợp khi một trong hai người cố né tránh xung đột thì người kia lại xung thiên nộ khí, trở thành quan tòa tra vấn, hạch sách, kết tội.

Giải pháp: Người hay né tránh bằng cách im lặng nên học cách “phát ngôn”. Còn người hay “kết tội” nên thay đổi lối diễn đạt. Ví dụ, thay vì đay nghiến: “Cái tivi chết tiệt đó có cái gì hay ho đâu mà vừa đi làm về đến nhà là ông đã ôm riết lấy nó, bỏ mặc mẹ con tôi sống chết thế nào cũng mặc kệ?”, có thể nói: “Anh ơi, thằng cu Tý nãy giờ cứ ngóng mãi bố về để giảng bài cho nó đấy”.

3. Quá phóng đại sự việc. Luôn trầm trọng hóa vấn đề, phóng đại sự việc khiến đối phương tức giận.

Giải pháp: Nếu giữa lúc cãi nhau mà bạn đưa ra được một câu đùa vui làm cả hai cùng giảm stress thì đừng ngần ngại trong việc chia sẻ nó. Một nụ cười (dù vẫn còn hơi ấm ức trong bụng) sẽ làm tình hình lắng dịu ngay.

4. Phải chiến thắng bằng mọi cách. Khi bạn tập trung mọi nỗ lực để đè bẹp đối tượng và chứng tỏ mình là người chiến thắng, là luôn luôn đúng, bạn đã không đặt mối quan hệ tình cảm của hai người lên hàng đầu.

Giải pháp: Hãy dẹp bỏ cái tôi ra một bên và đặt cái “chúng ta” lên trên hết. Mục tiêu của bạn là phải tìm ra sự thỏa hiệp làm cả hai cùng hài lòng, cùng chiến thắng. Thay vì móc mỉa, phủ nhận lý luận của đối phương, hãy thử khám phá xem cô ấy (anh ấy) suy nghĩ như thế nào, rồi đặt câu hỏi: “Làm cách gì để có một giải pháp mà cả anh và em đều đồng ý?”.

5. Không biểu đạt tình yêu ra ngoài. Dĩ nhiên khó mà biểu hiện được tình yêu trong khi bạn đang lên cơn giận dữ. Nhưng nếu như làm được điều đó, bạn sẽ chứng tỏ được rằng tình yêu của bạn dành cho người yêu hay vợ (chồng) còn mạnh mẽ hơn những chuyện cãi cọ vặt vãnh đó.

Giải pháp: Dùng những từ yêu thương và làm sáng tỏ vấn đề, rằng dù rất giận nhau, nhưng yêu nhau vẫn là điều quan trọng hơn. Sự âu yếm, dỗ dành rất có ích, ngay cả trong cơn nóng giận.

6. Luôn luôn thủ thế. Khi bạn thốt ra những câu đại loại như: “ừ, tôi như vậy đấy, rồi sao?” thì đấy là dấu hiệu cho thấy bạn đã đóng sập cánh cửa giao tiếp đối với người bạn đời.

Giải pháp: Hãy nói, hãy mở rộng cõi lòng nếu một trong hai người có dấu hiệu thủ thế. Hãy để đầu óc thư giãn một chút, thở sâu lấy lại sự cân bằng.

7. Thái độ tàn nhẫn, hằn thù. Có lẽ ai trong chúng ta cũng từng nhận được những câu nói đau đớn như nhát dao đâm vào trong tim. Hãy nhớ rằng, bạn hoàn toàn có quyền tự do lựa chọn ngôn từ mỗi khi mở miệng. Bạn có thể chọn cách xé nát mối quan hệ bằng những ngôn từ độc ác, vô tâm, hoặc có thể nuôi dưỡng, chăm sóc mối quan hệ bằng những từ nghiêm nghị, nhưng tràn đầy tính xây dựng và yêu thương.

Giải pháp: Trước khi bạn sẵn sàng tung ra một chuỗi những từ xấu xa, châm chích, coi thường, hãy tự hỏi bản thân: “Liệu tôi có dám dùng những từ tương tự với bạn thân hay với sếp không? Vậy tại sao chồng (vợ) là những người đầu gối, tay ấp thân thương vô cùng với tôi lại phải chịu sự bất công quá đỗi như vậy?”.

Chiếc thuyền không người lái

Bài sưu tầm
Nguồn: Cái dũng của thánh nhân - Nguyễn Duy Cần
Người sưu tầm: huuhung
Lời giới thiệu:

Nội dung:

Một chiếc đò sang sông. Có chiếc thuyền không có người lái từ đâu trôi đến, đâm phải. Người lái đò tuy hẹp bụng đến đâu cũng không lấy làm giận.

Giả sử trên thuyền có người lái, thì người lái đò tất phùng mang, trợn mắt, chu chéo, một lần không nghe tiếng, tất chu chéo đến hai lần, hai lần không nghe tiếng, tất chu chéo đến ba bốn lần, rồi đến buông lời chửi rủa thậm tệ nữa.

Một việc xảy ra cũng giống nhau, mà như lúc trước thì không giận, lúc sau lại giận là tại làm sao?

- Tại lúc trước chiếc thuyền không có người mà lúc sau chiếc thuyền có người.

Người ta mà cứ thản nhiên không có chút tư ý gì thì ở đời còn có ai hại mình nữa.


Bình luận của Nguyễn Duy Cần:

Tôi thường tự hỏi: “Người đánh ta, ta giận, là tại người hay tại ta làm cho ta giận?”. Phần đông sẽ nói: “Vì người đánh ta, nên ta giận."

Nhưng nếu ta biết người đánh ta là người mất trí, ta có còn giận người ấy nữa không?

Chắc hẳn là không nếu ta là người biết xét. Trái lại, nếu ta biết người đánh ta là người tỉnh, thì ắt ta không khỏi phải nổi cơn giận dữ.

Cùng một việc xảy đến với ta, mà khi thì ta điềm tĩnh như thường, khi ta lại bực tức nóng giận. Tại nơi đâu? Có phải là tại nơi sự phán đoán của ta chăng? Tôi không thấy tại nơi ngoại vật chỗ nào cả.

Mạnh Tử nói: “Người ta ở đời, đối với người mà gặp phải kẻ dữ với mình một cách ngang ngược, thì nên coi như mình đi trong bụi rậm, vướng phải gai, chỉ nên thong thả đứng lại gỡ dần ra thôi.

Gai góc kia có biết gì mà đáng giận? Xử được như thế, thì tâm mình không phiền não mà bao nhiêu nỗi oán hận cũng tiêu tan...

Ta nên coi những sự ngang ngược phạm đến ta như chiếc thuyền không người lái, lỡ đâm phải ta, như cơn gió dữ tự lỡ tạt nhầm ta. Ta nghĩ cho cùng có gì đáng giận."

Bài mới hơn:


Bài đã đăng:


Nhận xét

Điểm bầu chọn trung bình từ 1 thành viên

Bầu chọn cho bài viết
10.0
 


Xin vui lòng đăng nhập để viết nhận xét và bầu chọn.


1 trong số 1 thành viên thấy nhận xét này hữu ích
Tuyệt chiêu để giữ được sự bình thản trong tâm hồn, 12-07-2008

Viết bởi thành viên taratata   -  Các nhận xét của thành viên này  - Thành viên viết nhận xét hữu ích nhất

Bầu chọn cho bài viết
10.0
Thuật xử thế của người xưa thật là quá cao thâm !!

Muốn luyện được đến tầng "thượng thừa" như thế này thì ko phải là chuyện dể !!

Nhưng phải công nhận đây là "tuyệt chiêu" để giử được sự bình thản trong tâm hồn trước bất kỳ nhửng biến cố nào xảy ra trong cuộc sống.

Làm Chủ được bản thân, kiểm xoát được sự giận dử, quả nhiên là 1 bí quyết tất yếu để thành công trong cuộc sống.

Như vậy thì ta phải cố gắng hoàn thiện bản thân thôi, hy vọng 1 ngày đẹp trời sẻ có được tâm vô tập niệm ...và xem mọi việc chướng tai gai mắt phạm đến ta như chiếc thuyền ko người lái, hay là như nước chảy qua cầu thôi.....

Cám ơn bạn đả chia sẻ 1 bài rất hửu ích

Chúc bạn có nhiều niềm vui trong cuộc sống

Tức giận ơi, chào nhé

Trong cuộc sống không thể tránh được những điều làm bạn bực mình. khiến bạn khó chịu hay giận giữ. Vậy làm sao để kiểm soát được tức giận của mình? Sau đây là vài cách giúp bạn luôn có một tâm hồn thoải mái và vui tươi xoá tan mọi tức giận.

1. Tập thể thao: Bước chân trên một cánh đồng đầy hoa hay dạo bước trong rừng cây xanh, hoặc đắm mình trong bể bơi… rất nhiều nghiên cứu chỉ ra rằng đi bộ thư hay các bài tập thể thao nhẹ nhàng là một trong những cách tốt nhất giúp bạn thư giãn và thay đổi tâm trạng.

2. Nghe nhạc: Âm nhạc sẽ giúp bạn thay đổi tâm trạng một cách nhanh chóng. Hãy lắng nghe những giai điệu mà bạn thích, những bản nhạc trữ tình, những bài hát nhẹ nhàng hay nhạc dance sôi động. Nếu bạn có thể nhảy múa và đắm mình vào âm nhạc, điều đó càng giúp bạn cảm thấy tốt hơn và nhanh chóng xoá tan mọi giận dữ.

3. Viết ra tâm trạng và cảm xúc của bạn: Bạn có thể viết ra trên bất cứ đâu như một tờ giấy báo, một tờ lịch… Bạn có thể giữ những tờ giấy này trong một cái lọ rồi ném nó đi. Hãy ném hết tức giận ra khỏi tâm hồn của bạn. Viết ra sẽ giúp bạn giảm bớt một phần tức giận của mình.

4. Vẽ tranh: Hãy vẽ những điều gì mà bạn cảm thấy thích, hay những cái mà bạn đang tức giận về chúng, Bạn có thể thêm bớt gạch xóa, tô vẽ lên chúng… Nếu vẫn chưa hết tức giận bạn có thể xé tan mảnh giấy đó và ném chúng đi. Những gam màu trong hội họa sẽ làm bạn cảm thấy thoải mái và bình tâm.

5. Suy nghĩ sâu sắc và thở sâu: Một cách tốt để bạn kiềm chế bản thân khi bạn tức giận vì điều gì đó. Suy nghĩ và trả lời câu hỏi: Tại sao bạn tức giận, điều gì làm bạn tức giận, và tức giận có giải quyết được vấn đề của bạn không?

6. Nói chuyện với người mà bạn tin tưởng: Những lúc buồn, sợ hãi hay tức giận bạn nên nói chuyện với ai mà bạn tin tưởng, Bố, mẹ, anh chị em, thầy cô giáo hay bạn thân của bạn là những người luôn hiểu bạn, họ luôn lắng nghe bạn và có khi họ sẽ giúp bạn thì sao.

7. Quên nó đi: xem phim, TV, đọc sách hay đi mua sắm, chăm sóc cây cảnh hay con vật mà bạn yêu thích, nấu những món ăn ngon… sẽ giúp bạn bình tĩnh và thanh thản. Đó cũng là cách để bạn không còn bực mình.

Bất cứ lúc nào bạn buồn, hay điều gì đó làm bạn tức giận, hãy mở headphone nghe và hát theo bài mà bạn thích. Hãy xóa tan mọi tức giân của mình bạn nhé để cuộc sống của chúng ta luôn tràn ngập màu hồng. Chúc bạn luôn vui vẻ và tràn đầy niềm vui trong cuộc sống.

Sự nóng giận và câu chuyện về những cái đinh

Một cậu bé nọ có tính hay nổi nóng. Một hôm cha của cậu bé đưa cho cậu một túi đinh và nói với cậu:

- Mỗi khi con muốn nổi nóng với ai đó thì hãy chạy ra sau nhà và đóng một cây đinh lên chiếc hàng rào gỗ.

Ngày đầu tiên cậu bé đã đóng hơn một chục cây đinh lên hàng rào gỗ. Và cứ thế số đinh tăng dần. Nhưng vài tuần sau cậu bé đã tập kềm chế dằn cơn nóng giận của mình và số lượng đinh phải đóng mỗi ngày ít đi. Cậu nhận thấy rằng kiềm chế cơn giận của mình dễ hơn là phải đi đóng đinh lên hàng rào.

Đến một ngày, cậu đã không nổi giận một lần nào suốt cả ngày. Cậu đến thưa với cha và ông bảo:

- Tốt lắm, nếu bây giờ con tự dằn lấy được và không nổi nóng một lần thì con hãy nhổ một cây đinh ra khỏi hàng rào.

Ngày lại ngày trôi qua, rồi cũng đến một hôm cậu bé đã vui mừng hãnh diện tìm cha mình báo rằng trên hàng rào đã không còn cây đinh nào cả.

Người cha nói nhỏ nhẹ với cậu:

- Con đã làm rất tốt, nhưng con hãy nhìn những lỗ đinh con để lại trên hàng rào.

Hàng rào đã không giống như xưa nữa rồi. Nếu con nói điều gì trong cơn giận dữ, những lời nói ấy cũng giống như những lổ đinh này, chúng để lại những vết thương khó rất khó lành trong lòng người khác. Cho dù sau đó con có nói xin lỗi bao nhiêu lần đi nữa, vết thương dù lành nhưng vết sẹo cũng còn để lại mãi.

Con hãy luôn nhớ: Vết thương tinh thần còn đau đớn hơn cả thể xác. Bạn bè ta, những người chung quanh ta là những viên đá quí. Họ giúp con cười và giúp con mọi chuyện. Họ nghe con than thở mổi khi con gặp khó khăn, cổ vũ con và luôn sẵn sàng mở trái tim mình ra cho con. Hãy nhớ lời cha...

Tức giận là tự làm khổ mình

 

Tức giận ai là đem cái ngu dại của người đó làm khổ mình. Hãy tha thứ đi, không phải là cho người đâu mà là cho chính ta đó. Tha thứ là ta tự giải thoát mình khỏi một mối bực tức và phiền muộn trong lòng.

Kẻ làm ta bực tức có thể đang sung sướng phởn phơ (vì nó có biết gì đâu!). Trong khi ta lại ngồi đây, ôm một mối bực tức trong lòng đến mất ăn mất ngủ. Vậy thì tự mình làm khổ mình như vậy có phải là cực kỳ ngu xuẩn không?

Còn tức giận ai tức là còn coi trọng người đó. Hãy quên kẻ đó đi. Và nếu phải tiếp xúc thì hãy vui vẻ với người đó và tự nhủ: “Ta đang tiếp xúc với với một đứa trẻ con, nó không ý thức được việc nó đang làm.” Tha thứ và không nghĩ đến kẻ đó mới là đứng trên nó một bậc.

Có ai đời đi tức một kẻ điên, một kẻ mất trí không? Vậy thì đi tức một kẻ ngu, đi tức một kẻ không biết nghĩ làm gì cho mất công.

Thay vì giành thời gian để bực tức, hãy giành thời gian để quan tâm và chăm sóc đến những người xứng đáng nhận được sự yêu thương của ta.

Hãy mỉm cười đi và sẽ thấy cuộc đời thật hài hước. Và những hành động ngu dại của người khác cũng là những điều hài hước.

Hãy mỉm cười đi và sẽ thấy cuộc đời còn nhiều người để ta yêu thương, cuộc đời còn nhiều việc để ta quan tâm.

Và cuối cùng hãy nhớ điều này: Ngoại trừ chính bản thân ta, không một ai, không một kẻ nào có thể tước đoạt được sự vui vẻ và thanh thản trong tâm hồn ta.