Trong khuôn khổ thế vận hội mùa hè Barcelona (Tây Ban Nha) vào tháng 8 năm 1992, đã diễn ra một điều thật kỳ diệu làm rung động trái tim hàng tỷ người trên thế giới.
Trong môn điền kinh ở cự ly 400m, vận động viên người Anh Derrick Redmond đang dẫn đầu cuộc đua và chuẩn bị cán đích. Khi dồn hết sức lực để hoàn thành những bước chạy cuối cùng, bất thình lình anh cảm thấy một cơn đau dữ dội ở chân và anh không thể đứng vững.
Nhưng Derrick không chịu bỏ cuộc, anh vẫn cố hết sức để kết thúc vòng đua bằng cách nhảy cò cò về đích, mặc dù cứ mỗi bước là một cơn đau như cắt, ngày càng dữ dội hơn.
Lúc đó, ngồi trên hàng ghế khán giả là Jim Redmond – cha của Derrick. Khi chứng kiến cảnh đau đớn của con trai mình, ông đã lao như bay qua các hàng ghế của khán đài rồi nhảy qua hàng rào sân, xô ngã mấy nhân viên bảo vệ để đến được với con.
Và cứ như thế, hai cha con dìu nhau tiếp tục đường đua trong tiếng hò reo cổ vũ vang dội của cả sân vận động lẫn sự bất ngờ của hàng tỷ người đang xem truyền hình trên toàn thế giới.
Video giây phút này có thể được xem ở đây:
http://www.youtube.com/watch?v=O-MRoIDXeuY
Chú thích về lời của người cha nói ở cuối đoạn phim:
But whatever happens, he had to finish. And I was there to help him finish. I intended to go over the line with him. We started his career together. I think we should finish it together.
Tạm dịch (bởi khatvong):
Cho dù bất cứ chuyện gì xảy ra, con tôi phải kết thúc vòng đua. Và tôi muốn ở bên nó để giúp nó làm việc đó. Tôi đã ở bên con tôi lúc nó bắt đầu sự nghiệp. Tôi nghĩ mình cũng phải ở bên nó khi nó kết thúc sự nghiệp.
Hiển thị các bài đăng có nhãn Vượt lên chính mình. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Vượt lên chính mình. Hiển thị tất cả bài đăng
Thứ Sáu, 23 tháng 7, 2010
Tái sinh trong đau khổ - lựa chọn của diều hâu
Trong những loài chim, diều hâu là loài có tuổi thọ dài nhất. Tuổi thọ cao nhất của nó có thể đạt tới 70 tuổi. Để sống được lâu như vậy, lúc 40 tuổi, nó bắt buộc phải đưa ra một quyết định rất khó khăn nhưng vô cùng quan trọng.
Khi diều hâu sống đến 40 tuổi, móng vuốt của nó đã bắt đầu bị lão hóa, sẽ không còn cách nào bắt mồi hiệu quả nữa. Mỏ của nó trở nên vừa dài vừa cong, gần như chạm ức. Đôi cách của nó cũng trở nên vô cùng nặng nề, bởi lông vũ của nó mọc vừa dài, vừa dày, vừa nhiều, mỗi khi cất cánh bay lên là cảm thấy rất tốn sức. Lúc này chỉ có hai sự lựa chọn: hoặc là đợi chết, hoặc là trải qua một quá trình đổi mới cực kỳ đau khổ.
Quá trình đổi mới này kéo dài tới 150 ngày, diều hâu buộc phải chịu gian khổ bay lên đỉnh núi, xây tổ trên vách cheo leo, tại đó nó hoàn thành sự đổi mới.
Đầu tiên, diều hâu phải dùng mỏ của mình mổ vào đá nham thạch, cho đến khi chiếc mỏ hoàn toàn rơi xuống, sau đó yên lặng chờ đợi cho mỏ mới mọc dài ra. Thế nhưng nó phải dùng cái mỏ mới dài ra đó nhổ từng cái móng chân của mình. Sau khi móng chân dài ra, nó lại nhổ sạch từng sợi lông vũ đi. Sau 5 tháng, lông cũ mới lại mọc dài ra.
Lúc này con diều hâu đã giành được sự sống mới và đã có thể bắt đầu bay lượn thoải mái được rồi.
Bình luận:
Khi lần đầu tiên xem câu chuyện này, tôi không sao nén được lòng cảm phục con chim diều hâu, vì muốn bay lượn trên trời cao được lâu hơn mà chấp nhận trả một cái giá vô cùng đau đớn. Nó phải trút bỏ cái mỏ, cái móng vuốt bị lão hóa và những chiếc lông vũ quá dày để bắt đầu một sự sống mới trên đường đời của mình.
Con người cũng vậy, có lúc chúng ta cần thoát ra khỏi khó khăn, tạo ra một khoảng trời mới bằng cách loại bỏ những quan niệm cũ, chế độ cũ và phương pháp mới. Nếu cứ tiếp tục chờ đợi và đi theo con đường cũ rốt cuộc con đường ấy càng đi càng hẹp lại, cuối cùng sẽ là con đường chết. Nhưng nếu dũng cảm dứt bỏ những trói buộc của cái cũ, mặc dù quyết định này sẽ vô cùng khó khăn và quá trình đó sẽ rất cực khổ, nhưng sau khi cực khổ qua đi sẽ được một cục diện hoàn toàn mới, một bầu trời rộng lớn hơn , bao la hơn.
Mỗi lần cải cách xã hội là một lần đi kèm sự đấu tranh mãnh liệt và sự giãy giụa đau đớn của những người ủng hộ cái cũ. Nhưng khi một chế độ xã hội mới được thiết lập thì xã hội sẽ xuất hiện những sự khởi sắc mới, phồn vinh hơn, giàu đẹp hơn.
Con người cũng vậy, càng sống trong xã hội mới mẻ, tiến bộ này thì càng cần tạo ra một lối tư duy mới, ta cần có dũng khí, phải kịp thời học tập và làm phong phú mình, điều tiết quan niệm của mình, cố gắng thích ứng với xã hội mới, chứ đừng đợi xã hội thích ứng với mình. Có thể quan niệm và phương phát trước đây đã từng giúp ích cho chúng ta giành được nhiều thành tích, nhưng khi chúng không còn phù hợp nữa thì chúng trở thành nhân tố hạn chế tư duy và cách làm việc của ta, thì chúng ta phải dũng cảm vứt bỏ đi, giải thoát sự trói buộc và tìm ra con đường mới.
Rũ bỏ và đứng lên
Người nông dân đến xem xét. Ông ta thấy rằng để đưa con la lên khỏi giếng phải mất rất nhiều công sức, trong khi đó, nó đã là một con la già nua mà ông đã muốn loại bỏ từ lâu. Sau một lúc cân nhắc, người nông dân quyết định sẽ mua một con la mới chứ không bỏ công sức cứu con vật khốn khổ. Ông ta gọi một người hàng xóm đến và họ cùng xúc đất lấp giếng.
Con la vô cùng phẫn nộ. Ban đầu nó không hiểu tại sao người ta có thể đối xử với mình như vậy. Nhưng rồi, nó thấy rằng có căm phẫn cũng chẳng ích gì. Và nó bỗng để ý thấy mỗi xẻng đất hất xuống mình nó, nó có thể rũ bỏ (shake-off) và bước lên trên (step up).
Thế là con la bắt đầu làm cái công việc giải cứu chính mình. Mỗi xẻng đất đổ xuống trên mình, nó lại rũ bỏ và bước lên trên. Dần dần, đất đầy lên và con la bước ra khỏi miệng giếng.
Những đất đá tưởng sẽ vùi lấp con la lại trở thành phương tiện để cứu thoát nó.
Đôi khi, trong cuộc sống của bạn, có những lúc bạn tưởng như tuyệt vọng vì bao nhiêu khó khăn đổ ập xuống mình. Vậy hãy làm như con la thông minh kia: Rũ bỏ và đứng lên (shake-off and step up).
Và bạn sẽ thấy, những khó khăn tưởng như vùi lấp ta hoá ra lại là những phương tiện để nâng cao con người ta lên.
Tia sáng cuối con đường
Ngày nhỏ, mỗi buổi chiều tôi thường theo đám bạn lên con đê làng hóng mát, để ngắm nhìn đàn trâu gặm cỏ, thả diều, chọi dế…Khi hoàng hôn, mặt trời khuất dần sau những đám mây sắc hồng, tôi lại chạy đến tận cùng dãy tre làng xanh ngắt để ngắm nhìn ánh nắng còn le lói và tắt hẳn rồi mới cùng đám bạn lóc cóc cưỡi trâu về làng. Hình ảnh về ánh sáng cuối cùng của một ngày luôn để lại trong tôi một cảm xúc khó tả mà tôi không thể giải thích nổi, một cảm giác nuối tiếc vì một ngày đã qua và đêm tối lại đến. Tôi đã tự hỏi: liệu có khi nào ngày mai mặt trời không mọc và tôi sẽ chẳng bao giờ thấy được ngày mai?
Lớn lên, tôi không còn thú đi chơi cùng bạn bè vào những buổi chiều và câu hỏi của tuổi thơ cũng mờ nhạt dần trong tâm trí. Chỉ đến một ngày, khi mẹ tôi qua đời, hụt hẫng, chới với và mất niềm tin vào cuộc sống, tôi tưởng chừng mình sẽ chẳng vượt qua được nỗi mất mát, tôi tìm đến với con đê làng, bắt gặp tia nắng cuối ngày và vỡ òa một cảm xúc thú vị về cuộc sống, đó là lúc tôi đứng cuối con đê làng nhìn ánh nắng cuối ngày như một thông điệp: Tôi phải đi ngủ để cho ngày mai trời lại sáng.
Chính tia sáng ấy đã giúp tôi nhận ra ranh giới của quy luật cuộc sống: mặt trời mọc và lặn, ánh sáng xuất hiện và mất đi, đêm qua và ngày đến…Cuộc sống luôn có khổ đau và hạnh phúc, có thành công và thất bại, có bù đắp và hy sinh…nhưng dù ở hoàn cảnh nào vẫn có một tia sáng của niềm tin.
Tôi đã từng thấy những hạt mầm nhỏ bé vương dưới tảng đá lớn vẫn đâm chồi này lộc hướng về ánh sáng không chịu một cuộc sống mục ruỗng từ sự chèn ép nặng nề của tảng đá và tác động khắc nghiệt của khí hậu.
Tôi đã thấy những con người…
Đó là một chàng thanh niên trẻ tuổi nghèo khó, phải chứng kiến người cha bị bệnh nặng vay tiền cả dòng họ mà không đủ 2 triệu để chữa bệnh cho cha, bế tắc và muốn tìm đến cái chết, chàng bước chân xuống mép nước biển Nha Trang toan quyên sinh nhưng chính trong khoảnh khắc tuyệt vọng ấy chàng chợt nhận ra giữa hai quả núi to sậm sì trước mặt có một luồng sáng trời duy nhất. Chính tia nắng đó đã làm chàng sực tỉnh, rồi tự vấn: hay cuộc đời mình phải đi theo tia sáng nhỏ hẹp đó mới được... Thế rồi thoái thác chuyện nông nổi kia. Chàng trai ấy chính là người đã thay đổi vị thế của của cà phê Việt Nam trên thế giới. Chàng trai ấy đã trở thành tổng giám đốc tập đoàn cà phê Trung Nguyên – doanh nhân Đặng Lê Nguyên Vũ.
Đó là một cô gái phải mồ côi cha mẹ từ nhỏ, sống một tuổi thơ lam lũ, những ngày đầu khởi nghiệp bị phá sản không một đồng trong túi, phải đối mặt với sự cô đơn, cô bước đến cây cầu nhìn dòng sông, nước chảy cuồn cuộn dưới chân toan nhảy xuống tự giải thoát cho cuộc đời mình nhưng chính khoảnh khắc tuyệt vọng đó hình ảnh về những đứa cháu thân yêu cùng người bà con thân thuộc hiện lên trong đầu: nếu không có mình họ sẽ sống ra sao? Tia sáng về tình yêu thương, tinh thần trách nhiệm đã lóe lên, kéo cô về với thực tại và giờ đây cô trở thành một doanh nhân thành đạt gắn liền với thương hiệu Miss Áo dài của Việt Nam trên thương trường quốc tế. Cô là doanh nhân Dương Thanh Thủy - Tổng giám đốc công ty Trung Thủy.
Đó là một cô gái phải trải qua gần 10 cuộc phẫu thuật chỉnh hình vùng miệng vì bệnh Sỹ Tổ Mả khiến cho khuôn mặt xinh xắn của cô biến dạng khủng khiếp, mất khả năng về giọng nói, phải đối mặt với sự đau đớn về thể xác, mặc cảm về tinh thần, đã từng có ý định tìm đến cái chết. Hằng ngày, cô chui đầu vào lu nước để trốn tránh cuộc sống, trốn tránh bản thân nhưng chính những âm thanh phản hồi từ lu nước khi tiếng khóc tuyệt vọng của mình vang lên đã lóe lên trong đầu cô về một ý tưởng: luyện giọng bằng lu nước. Bắt đầu ú ớ tập các nguyên âm và bây giờ cô đã trở thành một ca sỹ khuyết tật hát thành công thể loại nhạc Trịnh trong làng văn nghệ Việt Nam. Cô là ca sỹ Tô Thủy Thanh Thủy Tiên.
Đó là một người phụ nữ bị chồng bỏ, phải nuôi ba đứa con sống trong cảnh đói nghèo, bà thích ca hát nhưng khi xin việc bà bị giám đốc nhà hát giàu kinh nghiệm opera Hoàng gia Vienna nói rằng: hãy từ bỏ ước mơ ca hát hỡi cô gái quê mùa, hãy kiếm một cái máy may và còng lưng ra làm việc. Thất nghiệp và bế tắc, một ngày không còn đủ tiền để mua đồ ăn và củi sưởi ấm bà đã ôm ba đứa con nằm ngang đường ray đón đoàn xe lửa chạy qua và chờ chết. Chính trong khoảnh khắc tuyệt vọng ấy giọng cô con gái non nớt cất lên: “Mẹ ơi! Chúng ta về thôi, ở đây lạnh lắm”. Giọng nói ấy như một tia sáng của tình mẫu tử đã kéo bà trở về thực tại, từ bỏ ý định tìm đến cái chết và quyết tâm làm lại cuộc đời. Người phụ nữ ấy chính là ca sỹ Opare giọng trầm nổi tiếng thế giới thành danh trên đất Mỹ: Schumam Heink.
Và tôi nhận ra rằng...
Cuộc đời giống như một cuộc hành trình, một cuộc hành trình thú vị, vinh quang nhưng cũng đầy khó khăn, thử thách. Có những lúc bạn phải đối mặt với nỗi cô đơn, bạn cảm giác như mình đang đứng ở điểm cuối cùng của con đường với nỗi tuyệt vọng ghê gớm nhưng bạn hãy tin rằng luôn có một tia sáng niềm tin dành cho bạn, tia sáng từ sức mạnh nội tâm giúp bạn khám phá cuộc sống.
Còn nhiều cơ hội dành cho bạn và điều quan trọng bạn sẽ nhận ra rằng chính bạn là một tia sáng kỳ diệu trong cuộc sống này.
Lớn lên, tôi không còn thú đi chơi cùng bạn bè vào những buổi chiều và câu hỏi của tuổi thơ cũng mờ nhạt dần trong tâm trí. Chỉ đến một ngày, khi mẹ tôi qua đời, hụt hẫng, chới với và mất niềm tin vào cuộc sống, tôi tưởng chừng mình sẽ chẳng vượt qua được nỗi mất mát, tôi tìm đến với con đê làng, bắt gặp tia nắng cuối ngày và vỡ òa một cảm xúc thú vị về cuộc sống, đó là lúc tôi đứng cuối con đê làng nhìn ánh nắng cuối ngày như một thông điệp: Tôi phải đi ngủ để cho ngày mai trời lại sáng.
Chính tia sáng ấy đã giúp tôi nhận ra ranh giới của quy luật cuộc sống: mặt trời mọc và lặn, ánh sáng xuất hiện và mất đi, đêm qua và ngày đến…Cuộc sống luôn có khổ đau và hạnh phúc, có thành công và thất bại, có bù đắp và hy sinh…nhưng dù ở hoàn cảnh nào vẫn có một tia sáng của niềm tin.
Tôi đã từng thấy những hạt mầm nhỏ bé vương dưới tảng đá lớn vẫn đâm chồi này lộc hướng về ánh sáng không chịu một cuộc sống mục ruỗng từ sự chèn ép nặng nề của tảng đá và tác động khắc nghiệt của khí hậu.
Tôi đã thấy những con người…
Đó là một chàng thanh niên trẻ tuổi nghèo khó, phải chứng kiến người cha bị bệnh nặng vay tiền cả dòng họ mà không đủ 2 triệu để chữa bệnh cho cha, bế tắc và muốn tìm đến cái chết, chàng bước chân xuống mép nước biển Nha Trang toan quyên sinh nhưng chính trong khoảnh khắc tuyệt vọng ấy chàng chợt nhận ra giữa hai quả núi to sậm sì trước mặt có một luồng sáng trời duy nhất. Chính tia nắng đó đã làm chàng sực tỉnh, rồi tự vấn: hay cuộc đời mình phải đi theo tia sáng nhỏ hẹp đó mới được... Thế rồi thoái thác chuyện nông nổi kia. Chàng trai ấy chính là người đã thay đổi vị thế của của cà phê Việt Nam trên thế giới. Chàng trai ấy đã trở thành tổng giám đốc tập đoàn cà phê Trung Nguyên – doanh nhân Đặng Lê Nguyên Vũ.
Đó là một cô gái phải mồ côi cha mẹ từ nhỏ, sống một tuổi thơ lam lũ, những ngày đầu khởi nghiệp bị phá sản không một đồng trong túi, phải đối mặt với sự cô đơn, cô bước đến cây cầu nhìn dòng sông, nước chảy cuồn cuộn dưới chân toan nhảy xuống tự giải thoát cho cuộc đời mình nhưng chính khoảnh khắc tuyệt vọng đó hình ảnh về những đứa cháu thân yêu cùng người bà con thân thuộc hiện lên trong đầu: nếu không có mình họ sẽ sống ra sao? Tia sáng về tình yêu thương, tinh thần trách nhiệm đã lóe lên, kéo cô về với thực tại và giờ đây cô trở thành một doanh nhân thành đạt gắn liền với thương hiệu Miss Áo dài của Việt Nam trên thương trường quốc tế. Cô là doanh nhân Dương Thanh Thủy - Tổng giám đốc công ty Trung Thủy.
Đó là một cô gái phải trải qua gần 10 cuộc phẫu thuật chỉnh hình vùng miệng vì bệnh Sỹ Tổ Mả khiến cho khuôn mặt xinh xắn của cô biến dạng khủng khiếp, mất khả năng về giọng nói, phải đối mặt với sự đau đớn về thể xác, mặc cảm về tinh thần, đã từng có ý định tìm đến cái chết. Hằng ngày, cô chui đầu vào lu nước để trốn tránh cuộc sống, trốn tránh bản thân nhưng chính những âm thanh phản hồi từ lu nước khi tiếng khóc tuyệt vọng của mình vang lên đã lóe lên trong đầu cô về một ý tưởng: luyện giọng bằng lu nước. Bắt đầu ú ớ tập các nguyên âm và bây giờ cô đã trở thành một ca sỹ khuyết tật hát thành công thể loại nhạc Trịnh trong làng văn nghệ Việt Nam. Cô là ca sỹ Tô Thủy Thanh Thủy Tiên.
Đó là một người phụ nữ bị chồng bỏ, phải nuôi ba đứa con sống trong cảnh đói nghèo, bà thích ca hát nhưng khi xin việc bà bị giám đốc nhà hát giàu kinh nghiệm opera Hoàng gia Vienna nói rằng: hãy từ bỏ ước mơ ca hát hỡi cô gái quê mùa, hãy kiếm một cái máy may và còng lưng ra làm việc. Thất nghiệp và bế tắc, một ngày không còn đủ tiền để mua đồ ăn và củi sưởi ấm bà đã ôm ba đứa con nằm ngang đường ray đón đoàn xe lửa chạy qua và chờ chết. Chính trong khoảnh khắc tuyệt vọng ấy giọng cô con gái non nớt cất lên: “Mẹ ơi! Chúng ta về thôi, ở đây lạnh lắm”. Giọng nói ấy như một tia sáng của tình mẫu tử đã kéo bà trở về thực tại, từ bỏ ý định tìm đến cái chết và quyết tâm làm lại cuộc đời. Người phụ nữ ấy chính là ca sỹ Opare giọng trầm nổi tiếng thế giới thành danh trên đất Mỹ: Schumam Heink.
Và tôi nhận ra rằng...
Cuộc đời giống như một cuộc hành trình, một cuộc hành trình thú vị, vinh quang nhưng cũng đầy khó khăn, thử thách. Có những lúc bạn phải đối mặt với nỗi cô đơn, bạn cảm giác như mình đang đứng ở điểm cuối cùng của con đường với nỗi tuyệt vọng ghê gớm nhưng bạn hãy tin rằng luôn có một tia sáng niềm tin dành cho bạn, tia sáng từ sức mạnh nội tâm giúp bạn khám phá cuộc sống.
Còn nhiều cơ hội dành cho bạn và điều quan trọng bạn sẽ nhận ra rằng chính bạn là một tia sáng kỳ diệu trong cuộc sống này.
Vượt qua khó khăn - câu chuyện về những hạt muối
Một chàng trai trẻ đến xin học một ông giáo già. Anh ta lúc nào cũng bi quan và phàn nàn về mọi khó khăn. Đối với anh, cuộc sống chỉ có những nỗi buồn, vì thế học tập cũng chẳng hứng thú gì hơn.
Một lần, khi chàng trai than phiền về việc mình học mãi mà không tiến bộ, người thầy im lặng lắng nghe rồi đưa cho anh một thìa muối thật đầy và một cốc nước nhỏ.
- Con cho thìa muối này vào cốc nước và uống thử đi.
Lập tức, chàng trai làm theo.
- Cốc nước mặn chát. Chàng trai trả lời.
Người thầy lại dẫn anh ra một hồ nước gần đó và đổ một thìa muối đầy xuống nước: Bây giờ con hãy nếm thử nước trong hồ đi.
- Nước trong hồ vẫn vậy thôi, thưa thầy. Nó chẳng hề mặn lên chút nào. Chàng trai nói khi múc một ít nước dưới hồ và nếm thử.
Người thầy chậm rãi nói:
- Con của ta, ai cũng có lúc gặp khó khăn trong cuộc sống. Và những khó khăn đó giống như thìa muối này đây, nhưng mỗi người hòa tan nó theo một cách khác nhau. Những người có tâm hồn rộng mở giống như một hồ nước thì nỗi buồn không làm họ mất đi niềm vui và sự yêu đời. Nhưng với những người tâm hồn chỉ nhỏ như một cốc nước, họ sẽ tự biến cuộc sống của mình trở thành đắng chát và chẳng bao giờ học được điều gì có ích.
Bình luận của khatvong:
Xin rộng mở ra là điều này không chỉ đúng với khó khăn mà còn đúng với cả những nỗi muộn phiền, bực tức...Khi những nỗi phiền muộn nho nhỏ gặp một tâm hồn rộng lớn thì những hạt "muối" đó không thấm vào đâu cả, nó bị loãng đi ngay.
Khi ta có một mục đích cao đẹp phải hướng tới, khi ta có nhiều việc cần làm thì những lời nói xấu, những hiểu lầm của kẻ khác sẽ bị "loãng" và quên đi ngay.
Một lần, khi chàng trai than phiền về việc mình học mãi mà không tiến bộ, người thầy im lặng lắng nghe rồi đưa cho anh một thìa muối thật đầy và một cốc nước nhỏ.
- Con cho thìa muối này vào cốc nước và uống thử đi.
Lập tức, chàng trai làm theo.
- Cốc nước mặn chát. Chàng trai trả lời.
Người thầy lại dẫn anh ra một hồ nước gần đó và đổ một thìa muối đầy xuống nước: Bây giờ con hãy nếm thử nước trong hồ đi.
- Nước trong hồ vẫn vậy thôi, thưa thầy. Nó chẳng hề mặn lên chút nào. Chàng trai nói khi múc một ít nước dưới hồ và nếm thử.
Người thầy chậm rãi nói:
- Con của ta, ai cũng có lúc gặp khó khăn trong cuộc sống. Và những khó khăn đó giống như thìa muối này đây, nhưng mỗi người hòa tan nó theo một cách khác nhau. Những người có tâm hồn rộng mở giống như một hồ nước thì nỗi buồn không làm họ mất đi niềm vui và sự yêu đời. Nhưng với những người tâm hồn chỉ nhỏ như một cốc nước, họ sẽ tự biến cuộc sống của mình trở thành đắng chát và chẳng bao giờ học được điều gì có ích.
Bình luận của khatvong:
Xin rộng mở ra là điều này không chỉ đúng với khó khăn mà còn đúng với cả những nỗi muộn phiền, bực tức...Khi những nỗi phiền muộn nho nhỏ gặp một tâm hồn rộng lớn thì những hạt "muối" đó không thấm vào đâu cả, nó bị loãng đi ngay.
Khi ta có một mục đích cao đẹp phải hướng tới, khi ta có nhiều việc cần làm thì những lời nói xấu, những hiểu lầm của kẻ khác sẽ bị "loãng" và quên đi ngay.
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)