Thứ Bảy, 7 tháng 8, 2010

Một tấm gương "tay không bắt giặc" -

Nhân đọc bài này lại gặp một tấm gương "tay không bắt giặc" đáng để học tập và khâm phục được đăng trên Tiền Phong của tác giả Mai Hồng, tôi xin post lên đây chia sẻ cùng mọi người (cũng vì bản thân chẳng có gì để chia sẻ đành lấy gương người khác mà cùng chia sẻ học tập)....
Sir-Rocco-Forte---Visionaer-_01.jpgTriệu phú người Anh Rocco Forte được đưa vào các cuốn sách giáo khoa như một ví dụ điển hình của một người đã từng bị mất cả đế chế kinh doanh trong cuộc chiến quyết liệt trên thương trường, để rồi từ tay trắng khôi phục lại cơ nghiệp.
Ở Anh có rất nhiều những thương gia được nữ hoàng phong tước hiệp sỹ. Nhưng riêng đối với ngành du lịch thì số người có được vinh dự này chỉ đếm trên đầu ngón tay; trong số đó có Rocco Forte.
Thành công từ tay trắng
Năm 1934, Charle Forte, một người dân di cư gốc Ý, khi đó mới 26 tuổi đời, quyết định mở một quán giải khát bằng… sữa.
Những người sành sỏi trong nghề buôn lắc đầu dè bỉu, họ cho rằng bán sữa cho những người dân miền núi vốn xưa nay chỉ nghiền whisky là ý tưởng hết sức bồng bột.
Ấy thế nhưng Charle Forte lại thành công- chỉ sau một thời gian ngắn các quán bán sữa theo nhau mọc lên như nấm ở Anh.
Còn một sáng kiến mang tính cách mạng khiến cho Charle Forte trở thành một trong những thương gia thành đạt nhất của xứ sương mù: Ông là người đầu tiên hiểu ra tầm quan trọng của dịch vụ dành cho các tay lái xe ô tô (khi trạm xăng có cả quán ăn nhanh và khách sạn mi ni).
Điểm dịch vụ đầu tiên mà Charle Forte mở ra nằm trên một trong những con đường lớn nhất của Anh, đường M1. Chẳng bao lâu sau, loại dịch vụ này trở thành khoản thu nhập chính cho công ty.
Vào những thập kỷ 80, Forte PLC trở thành một trong những tập đoàn hùng mạnh nhất ở Anh kinh doanh trong lĩnh vực khách sạn và nhà hàng, với 800 khách sạn và hơn một ngàn nhà hàng rải khắp đó đây.
Con trai của Charle Forte là Rocco nghĩ ngay đến việc mở rộng phạm vi kinh doanh ra ngoài hải ngoại. Năm 1992, Rocco chính thức tiếp nhận lại của cha mình cơ ngơi, và ông lập tức trở thành một nhà lãnh đạo tài ba và thành công trong kinh doanh.
Nhưng bất cứ tấm huy chương nào cũng có mặt trái của nó. Trong ba năm dưới sự lãnh đạo của vị giám đốc mới, công ty ăn nên làm ra đến nỗi các nhà đầu tư ở London bắt đầu để mắt tới Forte.
Vị khách mua “không mời mà đến” là Granada, một tập đoàn kinh doanh đa năng có tiếng là hung hăng nhất trong giới kinh doanh ở Anh dạo ấy. Granada ngỏ lời mua lại Forte. Rocco Forte khước từ lời đề nghị và khi đó Granada quyết định thay đổi chiến thuật.
Bài học cay đắng
Cướp lại công việc làm ăn của người khác là một thủ đoạn chẳng hợp chút nào với những “bậc quân tử Anh”, họ có cách chiếm đoạt cơ ngơi của đối thủ khôn ngoan và tinh xảo hơn nhiều.
Vụ chiếm Forte PLC năm 1996 được đưa vào sách giáo khoa để dạy cho các doanh nhân tương lai về bài học cay đắng có thể xảy ra khi không có những biện pháp kịp thời để bảo vệ công ty của mình.
Rocco Forte và gia đình đồng sở hữu cổ phiếu của công ty cùng với một loạt những cổ đông nhỏ khác. Lợi dụng tình huống này, Granada hứa với đa số các cổ đông còn lại sẽ tăng cổ tức và cải thiện chiến lược kinh doanh, và kết quả là họ bỏ phiếu đề nghị tổng giám đốc từ chức.
Ngày 23/1/1996 có tới 65% cổ đông đã ủng hộ quyết định này, và mặc cho Rocco Forte cố hết sức thuyết phục các cổ đông rằng công ty đang đi đúng hướng. Cùng lúc đó Granada tăng số tiền định đầu tư từ 3,28 tỷ bảng Anh lên tới 3.8 tỷ. Và Forte PLC rơi vào tay của Granada.
Từ vụ Forte, các chuyên gia của trường tổng hợp Surrey rút ra một kết luận hết sức quan trọng - không một công ty cổ phần nào có quá nửa số cổ phiếu thuộc về các cổ đông nhỏ tránh khỏi nguy cơ bị thôn tính.
Quyết tâm dựng lại cơ đồ
Bị “nẫng” mất công việc kinh doanh truyền thống của gia đình, Rocco Forte quyết chí vươn lên một tầm cao mới. Ông từ bỏ hướng đi từng mang lại cho Forte plc nhiều triệu đô la tiền lãi, và xoay sang một mảng hoàn toàn khác- dòng khách sạn hạng sang.
Bạn bè của Rocco phần nào tỏ ra ngạc nhiên bởi quyết định ấy. Họ đùa rằng: chắc hẳn hiệp sỹ quý tộc này thích làm một công việc hợp với địa vị của mình, chứ không màng kinh doanh khách sạn rẻ tiền cho “quần chúng” như ngày nào.
Năm 1997, Rocco Forte ký hợp đồng đầu tiên - ông mua lại khách sạn Balmoral tại thành phố Edinburgh. Thoạt đầu Rocco chỉ định sửa sang lại và bán cho người khác.
Nhưng em gái của Rocco là Olga Polizzi, người tham gia vào dự án này, lại là một họa sỹ thiết kế rất có tài. Thiết kế nội thất của Balmoral đẹp đẽ và hoàn hảo đến nỗi Rocco quyết định không bán nữa, mà biến nó thành khách sạn đầu tiên trong hệ thống Rocco Forte Hotels.
Vậy là việc kinh doanh của Forte lại quay về với truyền thống gia đình ngày nào. Rocco gánh việc quản lý và phát triển hệ thống, Olga phụ trách việc sáng tạo thiết kế, trang trí nội thất, quan hệ đối ngoại.
Ai cũng biết rằng dòng khách sạn cao cấp phải có một điều kiện không thể thiếu - tìm được những khách hàng với ví tiền dày, và Olga tỏ ra rất tài giỏi trong việc thực hiện nhiệm vụ này.
Các khách sạn Rocco Forte là nơi trú chân của các tỷ phú và ông hoàng Ả rập, cũng như người đứng đầu các quốc gia trong dịp kỷ niệm 50 năm thành lập liên minh châu Âu.
Ngay trước ngày khai mạc hội nghị, Rocco long trọng làm lễ cắt băng khánh thành khách sạn Hotel de Rome ở Berlin. (Nên nhớ rằng Rome là nơi ký kết văn bản về việc thành lập Liên minh châu Âu). Thế mới biết Rocco là người giỏi tinh toán và nhạy bén đến mức nào.
Mười năm kinh doanh khách sạn cao cấp, Forte cho ra đời 10 khách sạn. Có lần trả lời câu hỏi phỏng vấn của giới báo chí: “Có thể phát triển mạng lưới khách sạn cao cấp với tốc độ nhanh hơn được không?”.
Rocco đáp: “Có thể, nhưng không cần, bởi mỗi khách sạn gắn liền với uy tín Rocco Forte, và cũng có nghĩa là gắn liền với trách nhiệm của cá nhân tôi”.
Với số tiền thu được từ bán lại việc kinh doanh ngày nào, Rocco Forte có thể ung dung sống cả đời với số lãi tiền gửi ngân hàng. Nhưng ông không làm vậy, ông tiếp tục làm việc, và thành công. Chỉ cần xây vài khách sạn nữa, và Rocco Forte sẽ đứng trong danh sách những người giàu nhất hành tinh.

0 nhận xét:

Đăng nhận xét